Hỗ trợ trực tuyến

  • (huynhthivanthy)

Thành viên trực tuyến

4 khách và 0 thành viên

Ảnh ngẫu nhiên

12380987_602883996544908_998854660_o.jpg 493627290813816.flv Dem_qua_nho_ban1.swf Em_van_nho_truong_xua.swf Nhmoi.swf Mongcuc3.jpg Cuc4342.jpg Lactien500x376.jpg Neu_ai_co_hoi____xuanson062000.swf Bac_trang_tinh_doi__xuanson062000.swf NEU3.flv 1_dem_buon_tinh_le__doi_toi_co_don.swf Loi_chia_tay_kho_noi.swf Khoc_tham__xuanson062000.swf Dem_cuoi__xuanson062000.swf 2_loi_cuoi_cho_nguoi_tinh_phu__xuanson062000.swf Xuanson062000__dung_noi_yeu_toi.swf Roi_cung_xa_nhau_thoi.swf Van_mai_cho_mong.swf M2U00584_all.swf

Tài nguyên dạy học

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Điều tra ý kiến

    Bạn thấy trang này như thế nào?
    Đẹp
    Bình thường
    Đơn điệu
    Ý kiến khác

    Sắp xếp dữ liệu

    Tôi làm để tôi tồn tại

    Gốc > Tainạncuộcđời >

    MỔ RUỘT

        Năm 1998, ba tôi chuyển địa điểm từ quán bán cafe ở công viên sang Thị đoàn để hành nghề thợ vẽ. Từ đó về nhà non cây số nên tôi đảm trách việc đưa cơm.

        Một buổi chiều như thường lệ tôi mang cơm cho ba, nhưng đạp xe mới được nửa đường tôi bỗng đau bụng một cách kỳ lạ, đau nhói từ bụng xuống chân phải. Cơn đau cứ âm ỉ mà không dứt đến nỗi tôi không thể tiếp tục đạp xe. Giá mà có ai cho tôi gửi xô cơm để về nhà mà nằm nghỉ nhỉ?

       Tôi nhớ lại đường quẹo ngang bệnh viện, có vài cái quán nhậu mà chồng tôi hay ghé, tôi bèn cố đạp quẹo vào đó xem sao. Trời khiến sao mà có.Tôi bèn gửi ngay xô cơm. Còn tôi thì lên xe lôi về nhà.

        Nhưng về đến nhà cơn đau không dứt mà càng dữ hơn, mẹ tôi bèn tức tốc đưađến bệnh viện.

        Bác sĩ khám và chuẩn đoán... Ruột thừa! Tôi tá hỏa vì... sợ chết. Bèn run rẩy van:

        - Bác sĩ ơi, có thuốc nào chích cho tan không, chứ tui sợ chết lắm!

        Ông phán:

        - Cô này mà không mổ là tôi không chịu trách nhiệm!

        Thế là hết, chỉ còn thầm cầu khấn mà thôi.

        Sáng hôm sau, đau quá tôi giật mình tỉnh giấc, nhăn nhó: "Đau quá, còn sống hả trời?"

    (Ừ nếu tôi ở vào thời kỳ mà loài người chưa biết mổ bụng là gì thì sao nhỉ? Ôi Trời, tôi là MA sao?)


    Nhắn tin cho tác giả
    Huỳnh Thị Vân Thy @ 15:44 14/12/2009
    Số lượt xem: 603
    Số lượt thích: 0 người
    Avatar
    Mổ ruột thừa
    Avatar
    Bị ruột thừa nhưng không đau bụng mà lại đau ngay bao tử chứ. He he. 7 giờ sáng, lấy thuốc bao tử uống vào, không hết. Bác chủ nhà sợ đau bụng gió đè ra bắt gió. Chưa hết đau, giã cho 1 chén gừng với xả hay là cái gì đó, bắt uống, không hết. 7 giờ tối, con trai chủ nhà - 1 sinh viên y khoa vừa ra trường - bảo để khám xem sao. Sau đó kết luận đau ruột thừa, lên bệnh viện bị la một trận "Bộ cô muốn chết sao mà để lâu vậy?" he he. Thế là mổ. Vẫn sống như thường.
    Avatar
    Ha ha ma đấy...!
     
    Gửi ý kiến