Tôi làm để tôi tồn tại
Gốc > Thơ >
Huỳnh Thị Vân Thy @ 10:25 13/12/2014
Số lượt xem: 652
HOA DẠI
Anh thường bảo chớ yêu loài hoa dại
Kiếp lang thang suốt lối đi dài
Em hay bướng em chẳng tin như thế
Dại hay không thì cũng đến lúc phai,
Hoa không dại sao cuồng trong gió
Sao nghe hoang ở cuối ngõ chờ
Sao ai đó đã từng mượn nợ
Hơn một lần tim lỡ vì hoa…
Hoa không dại đồi hoang bao giờ chín?
Lãng tử ấm lòng khúc duổi rong
Hoa không dại chiều sao còn bịn rịn
Chẳng muốn đi nắng tím tội tình?
PhochauHoadai,13-12-14
Huỳnh Thị Vân Thy @ 10:25 13/12/2014
Số lượt xem: 652
Số lượt thích:
0 người
- ĐÔNG PHAI (13/12/14)
- TA CUỐI NGÀY CỨ RÓT (06/12/14)
- HOA TRINH NỮ (02/12/14)
- MÙA PHAI (27/11/14)
- GIẤU CHÚT TÌNH RIÊNG VỚI MÙA ĐÔNG (22/11/14)
"Hoa dại.." bởi vì không hại ai !
"Lang thang suốt lối..." ngắn hay dài ?
"Em hay bướng.." hỏi loài hoa ấy
" Hơn một lần tim.." anh bị bắt bài ?!
"Lãng tử ấm lòng.." "đồi hoang chín"
"Chẳng muốn .." xa hoa dại..tím...đồi !!!
Ừ thì hoa dại cho anh phải
lòng ai hoang gió mấy ngõ chờ
Ngõ nào bến đỗ cho anh nhớ
Bao lần hoang dại mấy lần mơ?
"Ư thì HOA DẠI...phải lòng..." ai ?
Anh pải " lang thang suốt lối ..." dài
"Đồi hoang..." "chẳng muon..."" bao lần...nhớ"
"Em hay bướng.." nên ..ANH cứ... ...ngóng HOÀI !!!