Hỗ trợ trực tuyến

  • (huynhthivanthy)

Thành viên trực tuyến

7 khách và 0 thành viên

Ảnh ngẫu nhiên

12380987_602883996544908_998854660_o.jpg 493627290813816.flv Dem_qua_nho_ban1.swf Em_van_nho_truong_xua.swf Nhmoi.swf Mongcuc3.jpg Cuc4342.jpg Lactien500x376.jpg Neu_ai_co_hoi____xuanson062000.swf Bac_trang_tinh_doi__xuanson062000.swf NEU3.flv 1_dem_buon_tinh_le__doi_toi_co_don.swf Loi_chia_tay_kho_noi.swf Khoc_tham__xuanson062000.swf Dem_cuoi__xuanson062000.swf 2_loi_cuoi_cho_nguoi_tinh_phu__xuanson062000.swf Xuanson062000__dung_noi_yeu_toi.swf Roi_cung_xa_nhau_thoi.swf Van_mai_cho_mong.swf M2U00584_all.swf

Tài nguyên dạy học

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Điều tra ý kiến

    Bạn thấy trang này như thế nào?
    Đẹp
    Bình thường
    Đơn điệu
    Ý kiến khác

    Sắp xếp dữ liệu

    Tôi làm để tôi tồn tại

    Gốc > Thơ >

    CHO MỘT CHIỀU DÀI

    Cho một chiều dài…

    Như cách chúng ta đã thôi nhìn nhau trong những mùa dài
    Sự im lặng tràn đầy vị kỉ
    Như cách chúng ta dùng thời gian cho những gì vô nghĩa lí
    Để mà quên nhau…

    Như cách chúng ta đã đẩy vòng tay ra xa cách nhau
    Những cái cười nhạt nhẽo
    Thì có gì là trầm trọng đâu, con tim không khô héo
    Chỉ đôi lần nhận thấy ta đã ít cười hơn…

    Như cách chúng ta thường lắng nghe những lời kể lể mệt mỏi buồn chán ngán ngẩm của nhau
    Và trả lời bằng cái cau mày rất khẽ
    Như cách tát vào mặt nhau bằng những lời biết là đau hơn thế
    Ta vẫn cứ ngồi yên

    Như cách ta chậm chạp chui vào trong chăn
    Đợi những giấc mơ dài còn đi nơi chốn khác
    Ta ngồi xoa tay mình và ngậm ngùi rồi tự an ủi
    Ở nơi nào đó xa xăm, chắc có người cũng lạnh lẽo những nỗi vui

    Như cách ta tự hiểu ta đã không còn được yêu một lần nữa trong đời
    Không một điều gì còn có thể cứu vãn
    Ta trân mắt nhìn những con người đi qua mình, thanh thản
    Dù sâu trong đáy mắt này, giông bão sẽ nổi lên

    Như cách chúng ta kiếm tìm những khoảnh khắc bình yên
    Trốn vào những chốn ồn ào và quên mình lặng lẽ
    Như cách ta nhìn mình rất khẽ
    Thấm từng giọt nước rơi

    Như cách chúng ta đã quên không muốn đợi một người
    Những buổi chiều dài
    Ngân ngấn vầng trăng non cuối dốc
    Để nhận thấy mình vẫn còn có quyền được khóc
    Cho những xót xa…

    NGUYỄN THU THỦY

     


    Nhắn tin cho tác giả
    Huỳnh Thị Vân Thy @ 13:34 04/08/2009
    Số lượt xem: 629
    Số lượt thích: 0 người
    Avatar
    Chào cô Thy!
    Avatar
    Chào đại ca!
    Avatar
    Chỉ đôi lần nhận thấy ta đã ít cười hơn…
    Avatar
    Như cách tát vào mặt nhau bằng những lời biết là đau hơn thế
    Avatar
    Như cách ta tự hiểu ta đã không còn được yêu một lần nữa trong đời
    Avatar

    Chào Vân  Thy không có nhà. Ốm hay sao mà vườn không nhà trống vậy.

    Avatar
    Ừ ốm tương tư!
    Avatar
    Để nhận thấy mình vẫn còn có quyền được khóc
    Cho những xót xa…
    Avatar
    Như cách chúng ta thường lắng nghe những lời kể lể mệt mỏi buồn chán ngán ngẩm của nhau
     
    Gửi ý kiến