Hỗ trợ trực tuyến

  • (huynhthivanthy)

Thành viên trực tuyến

5 khách và 0 thành viên

Ảnh ngẫu nhiên

12380987_602883996544908_998854660_o.jpg 493627290813816.flv Dem_qua_nho_ban1.swf Em_van_nho_truong_xua.swf Nhmoi.swf Mongcuc3.jpg Cuc4342.jpg Lactien500x376.jpg Neu_ai_co_hoi____xuanson062000.swf Bac_trang_tinh_doi__xuanson062000.swf NEU3.flv 1_dem_buon_tinh_le__doi_toi_co_don.swf Loi_chia_tay_kho_noi.swf Khoc_tham__xuanson062000.swf Dem_cuoi__xuanson062000.swf 2_loi_cuoi_cho_nguoi_tinh_phu__xuanson062000.swf Xuanson062000__dung_noi_yeu_toi.swf Roi_cung_xa_nhau_thoi.swf Van_mai_cho_mong.swf M2U00584_all.swf

Tài nguyên dạy học

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Điều tra ý kiến

    Bạn thấy trang này như thế nào?
    Đẹp
    Bình thường
    Đơn điệu
    Ý kiến khác

    Sắp xếp dữ liệu

    Tôi làm để tôi tồn tại

    Gốc > Thơ >

    XÓT

    Đã không còn chút nhớ em sao?

    Con tim em giờ vẫn dạt dào!

    Cái nhớ nao lòng đêm thức trắng

    Xót tình vừa chớm vội tàn mau.

     

    Đắng nghét vị tình không ân ái

    Cố vớt tình rơi đáy hố sâu

    Người cố rời xa vì muốn lặng

    Em khói tình cay mãi cuộn trào...

     

    PhốChâuXóttình,24-11-09

     

     


    Nhắn tin cho tác giả
    Huỳnh Thị Vân Thy @ 16:01 30/11/2009
    Số lượt xem: 592
    Số lượt thích: 0 người
    Avatar
    1 khách và 2 thành viên
    Avatar
    Tình vừa chớm đã tàn mà cũng khiến nhiều đêm thức trắng rồi nhớ nao lòng. Cố níu kéo, cố giữ lại mặc dù đắng. Đắng vì không ân ái. Ân ái ở đây đừng hiểu là quan hệ về xác thịt mà phải hiểu là sự giao cảm để thoả mãn nhu cầu về tinh thần. Như một bát phở mà không có gia vị, không có hành, không có ớt.. thế mà vẫn phải cố ăn và nếu không được ăn cũng phải cố mà tìm. Khi không đạt được tất yếu khổ đau và hậu quả là mãi cuộn trào. Yêu là bể khổ.
    Đã không còn chút nhớ em sao? Câu hỏi nghe sao mà day dứt, sao mà oán trách, sao mà bi thương đến cay như khói.
    Trắng đêm thức nhớ mà chỉ nao lòng thôi sao? Có câu: Nằm ngửa nhớ trăng, nằm nghiêng nhớ núi, ngồi dậy nhớ lưng đèo. Vậy thì để thức được trắng đêm cần phải có liều lượng cao hơn và rồi sau đêm thức trắng đó mới có thể cảm thấy đắng nghét được chứ?
    Một bên cố giẫy, một bên cố buộc. Thế giằng co quyết liệt đến bốc khói suýt cháy đùng đùng. Khiếp thật.
    Avatar
    cảm ơn vị khách thơ lịch lãm của Thy nhé!
    Avatar
    Lối bình thơ như một cục đá với đầy đủ sắc màu của hai mặt âm dương mà kẻ bình thì dùng để ném còn kẻ bị ném thì trố mắt mà nhìn mà ngắm. Không né được!
    Avatar

    Chào thầy Chương:

    1 khách và 2 thành viên

     

    Avatar
    Nhớ đến nao lòng đêm thức trắng...
    Avatar

    Chào mọi người, chào một thứ bảy ngọt ngào:

    2 khách và 4 thành viên

     

     
    Gửi ý kiến