Hỗ trợ trực tuyến

  • (huynhthivanthy)

Thành viên trực tuyến

7 khách và 0 thành viên

Ảnh ngẫu nhiên

12380987_602883996544908_998854660_o.jpg 493627290813816.flv Dem_qua_nho_ban1.swf Em_van_nho_truong_xua.swf Nhmoi.swf Mongcuc3.jpg Cuc4342.jpg Lactien500x376.jpg Neu_ai_co_hoi____xuanson062000.swf Bac_trang_tinh_doi__xuanson062000.swf NEU3.flv 1_dem_buon_tinh_le__doi_toi_co_don.swf Loi_chia_tay_kho_noi.swf Khoc_tham__xuanson062000.swf Dem_cuoi__xuanson062000.swf 2_loi_cuoi_cho_nguoi_tinh_phu__xuanson062000.swf Xuanson062000__dung_noi_yeu_toi.swf Roi_cung_xa_nhau_thoi.swf Van_mai_cho_mong.swf M2U00584_all.swf

Tài nguyên dạy học

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Điều tra ý kiến

    Bạn thấy trang này như thế nào?
    Đẹp
    Bình thường
    Đơn điệu
    Ý kiến khác

    Sắp xếp dữ liệu

    Tôi làm để tôi tồn tại

    Gốc > "Nơi góc khuất tâm hồn" >

    MỘT GÓC KHUẤT

        Ông ta bị TNGT.

        Tôi chẳng dám còn lời nào để rủa sả nữa. Chắc rồi, quả báu đã và đang đến. Cứ như một bản năng, tôi chăm sóc cho hết nghĩa của mình mặc dù chẳng biết khi nào nó sẽ hết.

        Hàng ngày, cứ làm ngơ như không thấy không nghe không biết ông ta ngay trước mắt tôi gọi điện tâm sự cùng cô bồ của ông ta.

        Một sự sỉ nhục hay một sự giải thoát? Sao mãi tôi không thấy cô ta đến để lo? 

        Tôi đã có lần bày tỏ thẳng thắn cùng ông ta nhưng chỉ nhận lấy sự im lặng, một sự im lặng của việc không thèm chấp.

        Và cứ thế, mỗi sáng... mỗi chiều... mỗi... cứ chứng kiến họ trò chuyện cùng nhau bằng gọi điện... bằng... tin nhắn...

       Giật mình ồ hóa ra kẻ im lặng lại là tôi!

     


    Nhắn tin cho tác giả
    Huỳnh Thị Vân Thy @ 15:33 06/08/2011
    Số lượt xem: 761
    Số lượt thích: 0 người
    Avatar

    Bat chot doc bai viet nay moi giat minh hinh nhu da bo quen no tu lau lam. Tôi xin lỗi vì khi lập mục này là nhờ người khác nên không để ý về việc ý kiến.

     
    Gửi ý kiến