Hỗ trợ trực tuyến

  • (huynhthivanthy)

Thành viên trực tuyến

3 khách và 0 thành viên

Ảnh ngẫu nhiên

12380987_602883996544908_998854660_o.jpg 493627290813816.flv Dem_qua_nho_ban1.swf Em_van_nho_truong_xua.swf Nhmoi.swf Mongcuc3.jpg Cuc4342.jpg Lactien500x376.jpg Neu_ai_co_hoi____xuanson062000.swf Bac_trang_tinh_doi__xuanson062000.swf NEU3.flv 1_dem_buon_tinh_le__doi_toi_co_don.swf Loi_chia_tay_kho_noi.swf Khoc_tham__xuanson062000.swf Dem_cuoi__xuanson062000.swf 2_loi_cuoi_cho_nguoi_tinh_phu__xuanson062000.swf Xuanson062000__dung_noi_yeu_toi.swf Roi_cung_xa_nhau_thoi.swf Van_mai_cho_mong.swf M2U00584_all.swf

Tài nguyên dạy học

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Điều tra ý kiến

    Bạn thấy trang này như thế nào?
    Đẹp
    Bình thường
    Đơn điệu
    Ý kiến khác

    Sắp xếp dữ liệu

    Tôi làm để tôi tồn tại

    Gốc > Bài viết > Chia sẻ kinh nghiệm >

    Mời bình về một bài báo

    Cà phê chủ nhật

    Phía sau một chuyện tình

     

    Chúng tôi là những người khách cuối cùng của bar café M. trong không gian vắng lặng của đêm, tiếng sóng biển vọng rì rầm, mặc dù khi ngồi ở ngoài hàng hiên, phóng tầm mắt về phía ngoài kia, không thấy gì hơn một màn đêm.

    Nhìn đồng hồ, anh bạn “thổ địa” bảo sẽ còn kịp kể cho chúng tôi nghe một câu chuyện tình, hay nói đúng hơn là sự tích của cái quán này. Tên của bar café là tên của một người đàn ông quốc tịch Mỹ, một doanh nhân thành đạt nhưng quá mê phong cảnh VN. Khi đến vùng biển này, ông đã quyết định ở lại vĩnh viễn, mặc dù ở Mỹ ông có một gia đình cùng hai người con thành đạt. Thật ra việc ông quyết định ở lại không chỉ vì biển mà còn vì một người phụ nữ mà ông rất yêu. Đó là người phụ nữ có cái quán café nhỏ nhìn ra biển, mà sau này vì bà, ông đã biến nó thành bar café M khá sang trọng. Để chứng tỏ tình yêu của mình, ông cũng đã cùng bà đi đăng ký kết hôn. Ông nói với bà rằng khi nào ông chết thì mang xác đi thiêu và mang tro ra rải ngoài cung biển kia. Bà cứ tưởng ông đùa. Nhưng không ngờ ông ghi lại điều ấy trong di chúc. Và ông đã mất sớm hơn dự định vì tăng huyết áp.

    Khi ông mất, hai người con từ Mỹ bay sang để đưa thi hài về nhà. Nhưng tôn trọng di nguyện của cha, họ đã thiêu xác và mang tro rắc ngoài biển. Câu chuyện tình xúc động bị gián đoạn khi ai cũng muốn cất lời. Một anh bạn bảo người phương Tây họ dám sống cho cái tôi của mình, sống tới cùng, đó cũng là một nét văn hóa của họ. Mới đây chính tôi được đọc một bài báo cũng viết về một người đàn ông Mỹ, ông ta quyết định ở lại VN, sống cùng một phụ nữ quê và chấp nhận việc… không nằm chung giường. Điều mà ông thích nhất là được ngồi lặng ngắm phong cảnh vùng núi đồi bình yên đó, và ông hạnh phúc nhất mỗi khi rải thức ăn cho bầy gà vịt trong sân. Một con người thật lạ.

    Một anh bạn bảo nếu như một người trong chúng tôi có vợ đẹp con ngoan, gia đình êm ấm thì có dám sống vì cái tôi của mình không? Có người nào dám sống cho một tình yêu lớn hay đơn giản hơn chỉ vì một cảnh đẹp? Có lẽ là không, ít nhất là trong chúng tôi không có người dám như thế, cho dù mấy ông bạn cũng khá là cá tính.

    Nhưng câu chuyện tình kia chưa kết thúc ở đó. Sau khi ông M. mất một thời gian, hai người con của ông lại quay lại VN và họ muốn bảo lãnh người mẹ kế của mình. Người đàn bà kia đã đồng ý qua Mỹ và sang lại quán bar với giá khá cao. Nhưng từ đó bar M trở nên vắng khách. Có lẽ vì người ta không còn thấy ở đó hình ảnh một ông Tây hiền lành, thích cười, cũng không thấy ở đó một phụ nữ còn lại như là nhân chứng của câu chuyện tình đẹp…

    Đúng giờ bar đóng cửa, nhưng chúng tôi ra về mà không kịp bình luận gì về cái kết của câu chuyện. Còn tôi thì buổi sớm hôm sau lại đến M một mình, ngồi ngay chỗ hàng hiên cũ, nhìn ra cung biển phía trước mặt. trong nắng sớm, biển thật đẹp. Và tôi như thấy một người đàn ông châu Âu từ phía biển bước lên đi về phía bar café. Ông ngồi một mình, dáng trầm ngâm mà lại như mong ngóng ai.

    Chỉ là một câu chuyện được nghe kể lại nên không biết cặn kẽ những sự tình bên trong. Nhưng trong đầu tôi vẫn gợn lên suy nghĩ tại sao người đàn bà kia không ở lại với ông M khi bà biết rằng ông đã vĩnh viễn ở lại nơi đây, vì bà?


    Nhắn tin cho tác giả
    Huỳnh Thị Vân Thy @ 12:35 16/08/2009
    Số lượt xem: 817
    Số lượt thích: 0 người
    Avatar

    Có ai dám 

    một lần 

    vùng vẫy 

    để sống thật với cái tôi của chính mình?

    Avatar
    teng teng teng..............
    Avatar
    Tác giả bài báo là Trần Nhã Thụy
     
    Gửi ý kiến