Tôi làm để tôi tồn tại
Mời bình về một bài báo
Cà phê chủ nhật
Phía sau một chuyện tình
Chúng tôi là những người khách cuối cùng của bar café M. trong không gian vắng lặng của đêm, tiếng sóng biển vọng rì rầm, mặc dù khi ngồi ở ngoài hàng hiên, phóng tầm mắt về phía ngoài kia, không thấy gì hơn một màn đêm.
Nhìn đồng hồ, anh bạn “thổ địa” bảo sẽ còn kịp kể cho chúng tôi nghe một câu chuyện tình, hay nói đúng hơn là sự tích của cái quán này. Tên của bar café là tên của một người đàn ông quốc tịch Mỹ, một doanh nhân thành đạt nhưng quá mê phong cảnh VN. Khi đến vùng biển này, ông đã quyết định ở lại vĩnh viễn, mặc dù ở Mỹ ông có một gia đình cùng hai người con thành đạt. Thật ra việc ông quyết định ở lại không chỉ vì biển mà còn vì một người phụ nữ mà ông rất yêu. Đó là người phụ nữ có cái quán café nhỏ nhìn ra biển, mà sau này vì bà, ông đã biến nó thành bar café M khá sang trọng. Để chứng tỏ tình yêu của mình, ông cũng đã cùng bà đi đăng ký kết hôn. Ông nói với bà rằng khi nào ông chết thì mang xác đi thiêu và mang tro ra rải ngoài cung biển kia. Bà cứ tưởng ông đùa. Nhưng không ngờ ông ghi lại điều ấy trong di chúc. Và ông đã mất sớm hơn dự định vì tăng huyết áp.
Khi ông mất, hai người con từ Mỹ bay sang để đưa thi hài về nhà. Nhưng tôn trọng di nguyện của cha, họ đã thiêu xác và mang tro rắc ngoài biển. Câu chuyện tình xúc động bị gián đoạn khi ai cũng muốn cất lời. Một anh bạn bảo người phương Tây họ dám sống cho cái tôi của mình, sống tới cùng, đó cũng là một nét văn hóa của họ. Mới đây chính tôi được đọc một bài báo cũng viết về một người đàn ông Mỹ, ông ta quyết định ở lại VN, sống cùng một phụ nữ quê và chấp nhận việc… không nằm chung giường. Điều mà ông thích nhất là được ngồi lặng ngắm phong cảnh vùng núi đồi bình yên đó, và ông hạnh phúc nhất mỗi khi rải thức ăn cho bầy gà vịt trong sân. Một con người thật lạ.
Một anh bạn bảo nếu như một người trong chúng tôi có vợ đẹp con ngoan, gia đình êm ấm thì có dám sống vì cái tôi của mình không? Có người nào dám sống cho một tình yêu lớn hay đơn giản hơn chỉ vì một cảnh đẹp? Có lẽ là không, ít nhất là trong chúng tôi không có người dám như thế, cho dù mấy ông bạn cũng khá là cá tính.
Nhưng câu chuyện tình kia chưa kết thúc ở đó. Sau khi ông M. mất một thời gian, hai người con của ông lại quay lại VN và họ muốn bảo lãnh người mẹ kế của mình. Người đàn bà kia đã đồng ý qua Mỹ và sang lại quán bar với giá khá cao. Nhưng từ đó bar M trở nên vắng khách. Có lẽ vì người ta không còn thấy ở đó hình ảnh một ông Tây hiền lành, thích cười, cũng không thấy ở đó một phụ nữ còn lại như là nhân chứng của câu chuyện tình đẹp…
Đúng giờ bar đóng cửa, nhưng chúng tôi ra về mà không kịp bình luận gì về cái kết của câu chuyện. Còn tôi thì buổi sớm hôm sau lại đến M một mình, ngồi ngay chỗ hàng hiên cũ, nhìn ra cung biển phía trước mặt. trong nắng sớm, biển thật đẹp. Và tôi như thấy một người đàn ông châu Âu từ phía biển bước lên đi về phía bar café. Ông ngồi một mình, dáng trầm ngâm mà lại như mong ngóng ai.
Chỉ là một câu chuyện được nghe kể lại nên không biết cặn kẽ những sự tình bên trong. Nhưng trong đầu tôi vẫn gợn lên suy nghĩ tại sao người đàn bà kia không ở lại với ông M khi bà biết rằng ông đã vĩnh viễn ở lại nơi đây, vì bà?
Huỳnh Thị Vân Thy @ 12:35 16/08/2009
Số lượt xem: 817
- KINH NGHIỆM GIAO TIẾP (28/07/09)
- VÀ ĐÂY LÀ BÀI VĂN HỌC SINH TẢ TÔI (23/07/09)
- CHÂM NGÔN SỐNG (16/07/09)
- 1 cách nhập đề của học sinh lớp 5 (Mời các bạn gần xa góp ý dùm) (30/06/09)
- PHỤ NỮ LÀM ĐẸP (29/06/09)
Có ai dám
một lần
vùng vẫy
để sống thật với cái tôi của chính mình?