Hỗ trợ trực tuyến

  • (huynhthivanthy)

Thành viên trực tuyến

4 khách và 0 thành viên

Ảnh ngẫu nhiên

12380987_602883996544908_998854660_o.jpg 493627290813816.flv Dem_qua_nho_ban1.swf Em_van_nho_truong_xua.swf Nhmoi.swf Mongcuc3.jpg Cuc4342.jpg Lactien500x376.jpg Neu_ai_co_hoi____xuanson062000.swf Bac_trang_tinh_doi__xuanson062000.swf NEU3.flv 1_dem_buon_tinh_le__doi_toi_co_don.swf Loi_chia_tay_kho_noi.swf Khoc_tham__xuanson062000.swf Dem_cuoi__xuanson062000.swf 2_loi_cuoi_cho_nguoi_tinh_phu__xuanson062000.swf Xuanson062000__dung_noi_yeu_toi.swf Roi_cung_xa_nhau_thoi.swf Van_mai_cho_mong.swf M2U00584_all.swf

Tài nguyên dạy học

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Điều tra ý kiến

    Bạn thấy trang này như thế nào?
    Đẹp
    Bình thường
    Đơn điệu
    Ý kiến khác

    Sắp xếp dữ liệu

    Tôi làm để tôi tồn tại

    Gốc > Thơ >

    MÂY LÒNG

    Em sẽ đứng bên lề cuộc đời anh

    Để nghe gió tim mình lành lạnh

    Chiều

    buông

    nhanh

    Ai nặng gánh tơ lòng?

    Trông khói mù xa...

                                 bềnh bồng sương trắng...

    Mây lòng...

                     nhè nhẹ...

                                   bủa giăng...

    Tim đơn

    em

    rớt xuống cỗi cằn

    Chai đắng

    Chiều vắng...

    nhọc nhằn bao nhớ nhung, …

     

    PhốChâumâychiềugiăng,15-10-09


    Nhắn tin cho tác giả
    Huỳnh Thị Vân Thy @ 14:29 07/11/2009
    Số lượt xem: 327
    Số lượt thích: 0 người
    Avatar
    Chào TS: Chu Quang Thứ
    Avatar
    1 khách và 1 thành viên
    Avatar

    Em sẽ không còn hiện hữu trong cuộc đời anh, không còn liên quan gì đến anh. Vậy thì theo quy luật anh không còn là mối quan tâm của em nữa. Vậy mà em vẫn nặng gánh tơ lòng. Tơ thì nhẹ nhưng gánh tơ thì nặng, nhiều cuộn tơ làm nên cái nặng như nhiều nỗi nhớ nhung, yêu đương làm nên cái tình sâu đậm. Dù không còn có nhau thực sự thì hình ảnh của anh vẫn tồn tại trong từng tế bào thần kinh, ngấm vào từng mạch máu. Mây, khói và chiều bay nhanh, tan ra, rơi xuống nhẹ nhàng mà sao lòng vẫn trĩu nặng, nhọc nhằn. Khổ chưa?

     Ai bảo yêu làm chi cho khổ. Cứ như tôi vô sự sống đời bình an có sướng hơn không?

    “Chiều buông nhanh” mà cách trình bày chẳng nhanh tí nào, xa cho lòng thanh thản mà chẳng thảnh thơi chút nào. Thế mới biết con gái nói không là có.

     Nhưng như thế mới là yêu!

     
    Gửi ý kiến