Tôi làm để tôi tồn tại
Gốc > Thơ >
Huỳnh Thị Vân Thy @ 14:29 07/11/2009
Số lượt xem: 327
MÂY LÒNG
Em sẽ đứng bên lề cuộc đời anh
Để nghe gió tim mình lành lạnh
Chiều
buông
nhanh
Ai nặng gánh tơ lòng?
Trông khói mù xa...
bềnh bồng sương trắng...
Mây lòng...
nhè nhẹ...
bủa giăng...
Tim đơn
em
rớt xuống cỗi cằn
Chai đắng
Chiều vắng...
nhọc nhằn bao nhớ nhung, …
PhốChâumâychiềugiăng,15-10-09
Huỳnh Thị Vân Thy @ 14:29 07/11/2009
Số lượt xem: 327
Số lượt thích:
0 người
- Đọc RỜI.....XA!! (07/11/09)
- Ấn tượng---ĐÊM CÔI...! (07/11/09)
- ĐÊM CÔI (07/11/09)
- RỜI XA... (06/11/09)
- Vô đề (06/11/09)
Em sẽ không còn hiện hữu trong cuộc đời anh, không còn liên quan gì đến anh. Vậy thì theo quy luật anh không còn là mối quan tâm của em nữa. Vậy mà em vẫn nặng gánh tơ lòng. Tơ thì nhẹ nhưng gánh tơ thì nặng, nhiều cuộn tơ làm nên cái nặng như nhiều nỗi nhớ nhung, yêu đương làm nên cái tình sâu đậm. Dù không còn có nhau thực sự thì hình ảnh của anh vẫn tồn tại trong từng tế bào thần kinh, ngấm vào từng mạch máu. Mây, khói và chiều bay nhanh, tan ra, rơi xuống nhẹ nhàng mà sao lòng vẫn trĩu nặng, nhọc nhằn. Khổ chưa?
Ai bảo yêu làm chi cho khổ. Cứ như tôi vô sự sống đời bình an có sướng hơn không?
“Chiều buông nhanh” mà cách trình bày chẳng nhanh tí nào, xa cho lòng thanh thản mà chẳng thảnh thơi chút nào. Thế mới biết con gái nói không là có.
Nhưng như thế mới là yêu!