Hỗ trợ trực tuyến

  • (huynhthivanthy)

Thành viên trực tuyến

3 khách và 0 thành viên

Ảnh ngẫu nhiên

12380987_602883996544908_998854660_o.jpg 493627290813816.flv Dem_qua_nho_ban1.swf Em_van_nho_truong_xua.swf Nhmoi.swf Mongcuc3.jpg Cuc4342.jpg Lactien500x376.jpg Neu_ai_co_hoi____xuanson062000.swf Bac_trang_tinh_doi__xuanson062000.swf NEU3.flv 1_dem_buon_tinh_le__doi_toi_co_don.swf Loi_chia_tay_kho_noi.swf Khoc_tham__xuanson062000.swf Dem_cuoi__xuanson062000.swf 2_loi_cuoi_cho_nguoi_tinh_phu__xuanson062000.swf Xuanson062000__dung_noi_yeu_toi.swf Roi_cung_xa_nhau_thoi.swf Van_mai_cho_mong.swf M2U00584_all.swf

Tài nguyên dạy học

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Điều tra ý kiến

    Bạn thấy trang này như thế nào?
    Đẹp
    Bình thường
    Đơn điệu
    Ý kiến khác

    Sắp xếp dữ liệu

    Tôi làm để tôi tồn tại

    Tuổi đá buồn - Trịnh Công Sơn

    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn: sưu tầm
    Người gửi: Lê Trung Chánh (trang riêng)
    Ngày gửi: 00h:55' 18-08-2009
    Dung lượng: 2.3 MB
    Số lượt tải: 30
    Mô tả:

    Tuổi Đá Buồn
    Sáng tác: Trịnh Công Sơn
    Thể hiện: Khánh Ly

    Trời còn làm mưa
    Mưa rơi mênh mang
    Từng ngón tay buồn
    Em mang em mang
    Đi về giáo đường ngày chủ nhật buồn
    Còn ai còn ai
    Đóa hoa hồng cài lên tóc mây
    Ôi đường phố dài
    Lời ru miệt mài
    Ngàn năm ngàn năm
    Ru em nồng nàn
    Ru em nồng nàn

    Trời còn làm mây
    Mây trôi lang thang
    Sợi tóc em bồng
    Trôi nhanh trôi nhanh
    Như giòng nước hiền
    Ngày chủ nhật buồn
    Còn ai còn ai
    Đóa hoa hồng vùi quên trong tay
    Ôi đường phố dài
    Lời ru miệt mài
    Ngàn năm ngàn năm
    Ru em giận hờn
    Ru em giận hờn

    Trời còn làm mưa
    Mưa rơi mưa rơi
    Từng phiến băng dài
    Trên hai tay xuôi
    Tuổi buồn em mang
    Đi trong hư vô
    Ngày qua hững hờ
    Trời còn làm mưa
    Mưa rơi mưa rơi
    Từng phiến mây hồng
    Em mang trên vai
    Tuổi buồn như lá
    Gió mãi cuốn đi
    Quay tận cuối trời

    Trời còn làm mưa
    Mưa rơi thênh thang
    Từng gót chân trần
    Em quên em quên
    Ôi miền giáo đường
    Ngày chủ nhật buồn
    Còn ai còn ai
    Đóa hoa hồng tàn hôn lên môi
    Em gầy ngón dài
    Lời ru miệt mài
    Ngàn năm ngàn năm
    Ru em muộn phiền
    Ru em bạc lòng

    Có những câu hát bất chợt thoảng qua tai khi ta đi trên đường bỗng làm trái tim thổn thức, bâng khuâng, nhiều khi là giật mình vì giọng hát kia như đang nói hộ lòng mình. Âm nhạc nhiều khi làm cho người ta bật khóc vì nó nói đựơc những điều mà ta chỉ có thể trải nghiệm bằng cảm nhận của riêng mình…


    Mưa dưới hiên một quán cafe ven đường.

    Mưa, mưa sáng những ngày thu. Hà nội ướt, Hà nội lành lạnh. Đi trên đường, những hạt mau, thưa rơi nhoà trên mặt, bỗng từ đâu những câu hát ấy, mênh mang…, miệt mài… dội lại trong tâm trí. Từ một quán café bên đường? Hay từ trong tâm tưởng của một tâm hồn đang dồn nén bởi những cô đơn giờ đây được không gian bàng bạc mưa khai mở? Không biết, và cũng ko cần biết nữa.

    Những câu hát như những lời ru miệt mài đưa bước em đi về một miền giáo đường, mà có lẽ là một miền ký ức mông lung…


    Trời còn làm mây, mây trôi lang thang …
    Đoá hoa hồng vùi quên trong tay
    Ôi đường phố dài
    Lời ru miệt mài…

     

    Em mang trên tay những bông hồng hay mang tình một tình yêu, mang mà như quên, như cố quên, một sự vùi lấp những ký ức, những kỷ niệm đã làm em buồn “ru em giận hờn, ru em giận hờn..”


    Trời còn làm mưa, mưa rơi mưa rơi
    Từng phiếm mây hồng, em mang trên vai
    Tuổi buồn như lá, gió mãi cuốn đi, quay tận cuối trời..

    Đời người như một giấc mộng phù du, như một điều gì đó không thật, đứng bên bờ vực của nỗi vui và cơn buồn sầu như từ kiếp trước. Tuổi em buồn, tuổi ta buồn hay cuộc đời chúng ta buồn như chiếc lá kia mỏng manh vô định. Em không biết, ta cũng không biết…


    Trời còn làm mưa, mưa rơi thênh thang,
    Từng gót chân trần, em quên, em quên
    Ôi miền giáo đường, ngày chủ nhật buồn
    Còn ai còn ai…

    Âm điệu mênh mang trải dài suốt bài hát gợi cho ta những cảm xúc thật khó nói được bằng lời. Đời người, ai tránh được những khổ đau.


    “Đoá hoa hồng tàn hôn lên môi… Lời ru miệt mài... ngàn năm, ngàn năm..”

    Có những người như mang trong lòng khổ đau, sầu nhớ từ kiếp trước, để rồi khi nghe những âm điệu mênh mang ấy lại giật mình như đang nhớ lại điều gì không thực mà sao lại khiến ta buồn đến lạ


    Ôi đường phố dài lời ru miệt mài...Ngàn năm..ngàn năm..

    • Theo 24h

    Số lượt thích: 0 người
    Avatar

    Huỳnh nữ chủ ơi, sao không giải thích cho Lê mỗ biết tại sao "Người ta lại muốn chết" vậy hở???

    Mỉm cười

     
    Gửi ý kiến